Monday, February 16, 2026

Lê Đình Phương - Chuyện xe ôm
dimanche 15 février 2026
Thuymy


Hôm qua có việc phải bắt xe ôm về nhà.

– Reng reng! Bạn ơi, chờ mình chút nha, mình đến liền. Một giọng nữ rất trong nói qua điện thoại (?)

Chỉ ít phút sau, một cô gái trẻ đi Honda trờ tới, mang khẩu trang, có váy chống nắng che đùi rất điệu.



– Thôi để anh chở cho, ai để phụ nữ chở bao giờ.

– Thôi để em chờ, anh trả tiền mà. Anh ngồi sau cho khỏe.

Hôm qua có việc phải bắt xe ôm về nhà.

– Reng reng! Bạn ơi, chờ mình chút nha, mình đến liền. Một giọng nữ rất trong nói qua điện thoại (?)

Chỉ ít phút sau, một cô gái trẻ đi Honda trờ tới, mang khẩu trang, có váy chống nắng che đùi rất điệu.

– Thôi để anh chở cho, ai để phụ nữ chở bao giờ.

– Thôi để em chờ, anh trả tiền mà. Anh ngồi sau cho khỏe.

Cù cưa một hồi thì tôi cũng được chở cổ. Không kịp nhìn rõ mặt, chỉ nghe giọng cổ véo von phía sau, tiếng cười nắc nẻ trong vắt. Thỉnh thoảng lại đập đập vào vai:

– Anh ơi, đi đường này là đường nào, em mới biết lần đầu đó nghen (cười, lại cười khanh khách).

Ậm ừ cho xong để tập trung chạy xe qua mấy khúc đen kịt người. Nhưng đến nhà thì tôi cũng biết được vài điều như sau:

– Cô ấy tên H. Nhà ở tận cầu ông Thìn, Long An.

– Trước đây cổ làm nghề giao nước suối với chồng. Nhưng cụp luôn sống lưng, bê chai nước suối nặng quá. Nên chồng tiếp tục giao cho mối quen, cổ chạy xe lên Sài Gòn từ 6 giờ sáng đến 10 giờ đêm rồi chạy về Long An.

– Xe cổ cực ngon, bốc, vọt, êm. Vì mỗi tuần cô phải thay 1 lon nhớt mới, tương đương với 1.000 km. Vị chi chỉ cần 1 tháng là số km rong ruổi ở Sài Gòn gió bụi bằng chiều dài nước Việt Nam.

– Mỗi ngày cổ kiếm được chừng 200 – 300 ngàn, khoảng 6-10 triệu mỗi tháng.

– Cổ không dám dừng lại để ăn hay uống nước. Cầm ổ bánh mì, mắt luôn luôn mở app để canh khách gọi là bắt ngay. Mà phải đủ 10-15 cuốc mỗi ngày mới đủ điểm trên app.

– Những chuyến xe cuối cùng trong ngày, cổ chạy về miệt quận 8, Bình Chánh để tiện đường về nhà, khỏi quay ngược xuyên thành phố. Nhưng mấy hôm nay, thấy đi đường lạ là cổ rét, sợ bị giết cướp xe...

Xuống xe, cổ mở app ra coi số tiền, thấy trên điện thoại có hình nền chồng cổ bồng đứa con nhỏ xíu. Và cổ móc sẵn tiền lẻ để thối từ một cái bóp nhỏ, tiền sắp rất ngăn nắp.

Đưa cho cổ một tờ, “anh gởi thêm chút mua bánh cho cháu”. Ngước lên, thấy đôi mắt cổ đầy lòng biết ơn, không thể nào tả nổi ánh mắt đó.

Nhìn theo bóng cổ xa dần trong rừng xe cộ, tự dưng thấy lòng cảm động khôn tả.

Đừng cười thằng già đa cảm. Vì tôi là cổ, cổ là tôi. Vì thời niên thiếu của tôi đã từng cay cực như thế, thậm chí còn hơn cả vạn lần.

Chạy xe cẩn thận để về với con an toàn nhe con gái.

… Mà cả chiều qua tôi ngồi lê la vỉa hè. Chỉ trong một khoảng diện tích nhỏ chừng 20 mét vuông, tôi thấy gì?

Thấy mấy em gái trẻ, đến ngồi cạnh một anh đầu trọc, nói giọng Hải Phòng. Anh đạp máy may, sửa váy áo cho mấy em thoăn thoắt.

Thấy cả một gia đình hì hục bưng bê, nướng thịt, quạt than… cho quán cơm tấm vỉa hè.

Thấy chú thợ sửa xe cho tôi làm rất nhà nghề, chính xác từng đông tác. Lại cảm ơn và đưa tiền thối lại bằng hai tay.

Và thấy người dân Sài Gòn cần cù, lương thiện, chịu khó biết bao nhiêu.

Đó là những giá trị cần lao mà người cha trong cuốn Tâm hồn cao thượng của Amicis đã dặn con trai nhỏ:

- Con ơi, trước một người thợ thuyền lấm lem, con không được nói: “người này bẩn”! Mà phải nói: “Trên con người này có những dấu vết của sự cần lao”

Tôi chắc rằng, những người đi học dưới mái trường của chế độ cũ vẫn không quên được câu này.

LÊ ĐÌNH PHƯƠNG 15.02.2026

No comments:

Post a Comment