VNTB – Đổi điện thoại mới phải “thông báo”Thuỳ Linh
11.06.2026 7:14
VNThoibao
Theo Điều 8 Thông tư 08/2026/TT-BKHCN của Bộ Khoa học và Công nghệ về hướng dẫn xác thực thông tin thuê bao di động mặt đất, áp dụng từ ngày 15/6/2026:
Trong vòng tối đa 2 giờ kể từ khi thuê bao thay đổi thiết bị (lắp SIM sang máy khác), doanh nghiệp viễn thông có nghĩa vụ rà soát và tạm dừng cung cấp dịch vụ chiều đi (gọi điện, nhắn tin SMS), đồng thời yêu cầu chủ thuê bao phải thực hiện lại việc xác thực sinh trắc học khuôn mặt.
Việc người dân đổi máy mới — do hỏng hóc, bị mất hoặc đơn giản là nâng cấp công nghệ — là nhu cầu tiêu dùng hết sức bình thường. Nhưng với quy định này, dù sở hữu tài sản hợp pháp, người dân vẫn phải đi qua một “trạm kiểm soát” hành chính chỉ để thực hiện quyền nghe gọi phổ thông.
Sắm điện thoại mới cũng phải “khai báo” với nhà mạng
Để có thể liên lạc với “thế giới”, người dân không chỉ bỏ tiền mua một chiếc điện thoại mà còn phải đăng ký một số thuê bao với những thủ tục khác nhau trong vấn đề định danh. Đây đều là các giao dịch dân sự hoàn toàn hợp pháp và độc lập.
Tuy nhiên, cảm giác hào hứng khi “đập hộp” một chiếc điện thoại mới giờ đây có thể bị thay thế bằng sự phiền toái như tải ứng dụng, giơ mặt quét camera, rồi nơm nớp chờ hệ thống nhà mạng phê duyệt xem mình có… “hợp pháp” để dùng tiếp hay không.
Việc hành chính hóa một nhu cầu thông thường không chỉ làm mất đi sự tiện lợi của công nghệ, mà còn khiến người dân rơi vào thế bị động ngay trên chính tài sản và dịch vụ mà mình đã bỏ tiền ra mua.
Từng phải xác thực SIM qua ứng dụng của nhà mạng, ông Tài chia sẻ: “Tôi làm theo hết toàn bộ yêu cầu, dù có những cái hơi chật vật như để khuôn mặt ở giữa rồi kéo từ từ lại gần gì đó nhưng cơ bản tôi vẫn làm được. Đến bước cuối là nói chuyện trực tiếp với nhân viên thông qua cuộc gọi thì thái độ của họ làm tôi không vừa lòng, cộc cằn, tự nói tự ngắt máy luôn, khách hàng chưa kịp thêm hỏi thêm gì cả. Đó là chưa nói đến, làm trực tuyến như tôi đợi thời gian mở lại SIM lâu hơn khi ra ngoài cửa hàng nữa”.
Lúc khẩn cấp, phải chờ xác thực?
Ưu điểm lớn nhất của mạng di động truyền thống so với các ứng dụng OTT (Zalo, Viber, Messenger…) chính là sự cơ động. Những cuộc gọi phổ thông là cứu cánh duy nhất khi không có Wi-Fi, 4G hoặc khi điện thoại thông minh sập nguồn.
Khi điện thoại bị hỏng, hết pin hay mất máy giữa đường nhưng có việc cấp bách, phản xạ tự nhiên của bất kỳ ai là mượn tạm chiếc điện thoại của người xung quanh, tháo SIM lắp vào để báo tin. Đây là giải pháp dự phòng sinh tồn tối thiểu.
Quy định mới vô tình chặt đứt hoàn toàn khả năng ứng biến linh hoạt này. Chiếc SIM — từ một công cụ cứu mạng trong tình huống ngặt nghèo — bỗng chốc trở thành một mảnh nhựa vô dụng nếu chưa được “hệ thống phê duyệt”.
Hãy tưởng tượng trong đêm tối, giữa lúc dầu sôi lửa bỏng mà khu vực đó lại mất kết nối Internet, việc ép người dân phải trải qua các bước tải app, quét dữ liệu hoặc lặn lội tìm cửa hàng viễn thông không khác gì đang đánh đố quyền được an toàn của họ.
Anh Minh Nhật đơn giản hóa sự bất cập này bằng một ví dụ đời thường: “Thí dụ hen, giờ điện thoại tôi hư, có việc phải liên hệ mối mang gấp nên tôi lắp SIM của mình vào điện thoại con trai, gọi đỡ một cuộc, đồng thời thông báo cho họ biết điện thoại tôi hư rồi, đợi khoảng tiếng nữa khi tôi có điện thoại mới rồi hẵng gọi. Lắp vào, để gọi được, tôi phải sinh trắc học. Gọi xong tháo ra, đi mua điện thoại mới, lại một lần nữa phải xác thực. Nó không chỉ là phiền mà liệu việc trong thời gian ngắn tôi yêu cầu xác thực hai lần như vậy có bị nghi ngờ là hành vi gian lận, cần phải tạm khóa để xác minh không?”.
Mục tiêu dẹp SIM rác, trừ tội phạm lừa đảo để bảo vệ an ninh mạng là cần thiết. Nhưng điều đó không đồng nghĩa với việc đẩy phần khó, rủi ro và phiền toái về phía người dân.
Không thể vì mục đích thuận tiện cho công tác quản lý mà ảnh hưởng đến quyền được liên lạc khẩn cấp của người dân.
No comments:
Post a Comment