VNTB – Hậu Chí Phèo và Dư luận (kỳ 6)Phạm Thành
28.01.2026 12:03
VNThoibao
(VNTB) – Một sinh linh ra đời giữa sợ hãi, im lặng và bóng tối của làng Vũ Đại
Kỳ 1 – Hậu Chí Phèo và Dư Luận
Kỳ 2 – Hậu Chí Phèo và Dư Luận
Kỳ 3 – Hậu Chí Phèo và Dư Luận
Kỳ 4 – Hậu Chí Phèo và Dư Luận
Kỳ 5 – Hậu Chí Phèo và Dư Luận
Việt Nam Thời Báo sẽ cố gắng làm phong phú hơn nội dung trang báo gửi đến quý vị. Trước mắt là chuyên mục truyện dài sẽ đăng nhiều kỳ. Khởi đầu là chuyện dài Hậu Chí Phèo & Dư luận của nhà văn Phạm Thành-Bà Đầm Xòe. Ông là một blogger – tác giả tranh luận, phản biện ở Việt Nam, nổi tiếng vì các bài viết phê phán hủ bại của xã hội, và đã bị chính quyền Việt Nam kết án vì các hoạt động đó.
Một ngày cuối thu, đầu đông u ám, thị Nở bỗng nhiên kêu rú lên, rồi rên rỉ, quằn quại ở trên giường. Bà cô thị Nở chột dạ, mồ hôi túa ra. Bà lạnh bạch đi từng bước một, tiến đến giường thị Nở đang quằn quại, rên rỉ và đưa tay mình sờ lên bụng cháu, rồi bà bấm đốt ngón tay tính từng đốt một, ngẫm nghĩ: “Kể từ hôm mình đi vắng đến nay đã chín tháng rồi. Nó kêu đau bụng mạnh, chắc nó đến kỳ trở dạ đẻ”.
Bàn tay đang sờ lên bụng thị Nở của bà cô cũng báo cho bà biết như vậy bởi cái chân đạp, cái tay vung lên đấm đấm vào bụng phía trong của thị của hài nhi. Để kiểm định sinh nở thêm phần chắc chắn, bà cô thị Nở đưa tay sờ vào ngực thị. Hai bầu vú của thị tròn căng, mọng sữa. “Thôi, đúng rồi!” – Bà cô thị Nở thốt lên. Để chắc chắn hơn nữa, bà cô thị Nở dứt khoát đưa tay thọc xuống đũng quần thị. Bà run run sờ tay đến chỗ sinh nở. Quả là nó đã bông bông. Cẩn thận hơn, bà tụt hai ngón tay xuống phía dưới nữa. Lặng đi một chút, bà hoảng hốt kêu lên: “Trời ơi! Nó đẻ thật rồi!”.
Trong tâm trạng hoảng hốt, bà cô bảo thị Nở:
– Này Nở, giờ ung nhọt trong bụng con đã đến ngày vỡ. Cái ngòi độc ấy to lắm đấy. Mủ trong bụng ứa ra cũng nhiều. Nó không thể vỡ trong nhà ta được. Con ra ngoài đồng mà vỡ. Con đi ngay đi. Đi ngay đi.
Nghe ung nhọt đến ngày vỡ, thị Nở mừng lắm! Cơn đau của thị có phần dịu lại. Thị vặn vẹo cái một chút, rồi nặng nề đặt chân xuống đất, lặc đặc bước đi. Thị bước đi độ vài bước, lúc ra đến ngoài sân, người bà cô của thị gọi giật thị lại, dặn thị thêm:
– Nở, con đi ra lò gạch, cái lò gạch ở ngoài đồng ấy.
Thị Nở, chỉnh lại cái bụng, nhằm hướng lò gạch đi tới.
Đêm tháng tám trời rực sáng. Thị Nở bước đi trong gió lộng ngút ngàn, trong chan hòa ánh trăng và lung linh những vì sao.
Lò gạch đây rồi!
Một cái lò gạch, thời gian, gió mưa đã làm mất toàn bộ phần xây cao trên mặt đất. Nó chỉ còn phần móng và bọng lò nằm ngang và sâu xuống mặt đất. Nhớ lời bà dặn: “Đến lò gạch, nằm xuống, nhắm mắt lại, nằm im cho nó vỡ”. Không có gì phải suy nghĩ, thị Nở hăm hở bước vào. Ngay từ bước chân thứ nhất, dưới chan hòa ánh trăng và lung linh những vì sao, thị nhận ra những xác người chết, xếp chồng lên nhau. Đa phần họ nằm sấp mặt xuống đất. Chỉ có một vài người nằm ngửa, hai chân và hai tay đều đang giơ lên trời, trông như những bóng ma chờn vờn, chới với, làm thị mới kịp bước một chân vào, đã hết hồn. Lý trí mách thị: phải lập tức rút nhanh cái đã chân đã bước vào và lập tức quay mặt chạy, chạy cho nhanh ra khỏi nơi này. Nhưng không kịp. Thị đã không kịp bởi tim của thị đã đột ngột xúc động, làm thị ngất ngay lập tức. Lẽ ra thị cũng phải ngã sấp mặt xuống. Nhưng, nhờ cái nội lực của lý trí muốn quay ra, đã làm thị ngã: vừa ngửa, vừa nghiêng trong lò gạch. Thị buộc phải nằm trong tư thế: một chân duỗi thẳng trong lò gạch, một chân gác lên phần tường lò gạch đổ nát. Ở tư thế đó, trong cái lò gạch đổ nát đó, thị đã thực hiện nhiệm vụ vĩ đại: sinh tồn ra loài người.
Thị ngất đi khá lâu. Khi tỉnh lại, thị thấy có cái gì đó đang lục đục trong đũng quần thị. Thị chợt nghĩ: “Những con ma người chăng? Ối cha mẹ ơi! Ôi ông bà tổ tiên ơi!” – Thị kêu lên và lại ngất đi. Hai, ba lần tỉnh dậy, ngất đi như vậy, rồi thị cũng tỉnh hẳn. Động tác đầu tiên là thị sờ lên cái bụng của thị. Thị nhận ra cái “ngòi độc” đã thoát ra ngoài. Sờ đi, sờ lại trên cái bụng giờ đã nhăn nheo, bùng nhùng, miệng thị nở một nụ cười méo vẹo. Thị vặn vẹo cái đầu định ngồi dậy. Nhưng cái gì lục đục trong đũng quần thị lại cựa quậy mạnh hơn. “Cái gì nhỉ?”. Thực tình thị không hiểu nó là cái gì. Thị buộc phải lần tay xuống cạp quần, rồi mở rút và mạnh dạn thò tay xuống sâu hơn nữa. “Tóc, ới tóc!”. Thị thầm kêu và thị lại mỉm cười méo vẹo. “Bà nhầm rồi, bà ơi!”. Bất ngờ một cảm giác dễ chịu bò dọc từ xương sống thị kéo lên tới đầu thị. “Con. Con” – Thị reo lên. Lần đầu tiên trong đời thị sung sướng reo lên. Thị thận trọng đưa tay nắm cổ đứa bé. Từ từ từng nhịp tay một, thị kéo con thị qua đũng quần, ngược về phía ngực thị. Dưới ánh sao và vằng vặc ánh trăng đêm tháng tám, mắt thị mở rộng ra hết cỡ, thị nhìn thật rõ một con người. Đúng, một con người: Con của thị.
Thị ngồi dậy. Thị lần lần bế nó trên tay. Nó trơn nhẫy. Tự nhiên, thị quờ quạng ra hai phía xung quanh nơi thị đang ngồi. Thị nắm được một vật gì đó, mỏng mềm. Có lẽ đó là vải vóc? Vải vóc đang mặc cho người chết. Thị gắng sức dùng tay và răng xé toạc được một mảnh. Thị nhẹ tay quấn từng lượt vải, bọc vào người đứa bé. Khi bọc đứa bé, mắt thị và mắt đứa bé gặp nhau. Một thoáng nhìn nhau. Mắt Thị Nở ánh lên tình e ấp, ve vuốt. Mắt đứa bé nhìn lại thị ráo hoảnh, trừng trừng.
– Con! – Thị thốt lên và thuận tay ép mắt, mặt đứa bé vào bầu vú đang căng lên của thị.
Không một tiếng khóc.
Dưới vòm trời đêm trăng sao của tháng tám cuối thu, thị bế cái “nhọt” về nhà, trong tâm trạng vừa thỏa mãn, vừa bâng khuâng, và trên đôi chân bước lần lần, run rẩy. Lúc này, đêm đã về sáng. Vầng dương của một ngày mới đang làm rạn nứt đêm chân trời phía Đông.
– Ông lịch sử biết không? bà Ba Bá Kiến là người cuối cùng chịu án tử hình công khai ở làng Vũ Đại. Sau khi bắn hụt bà Ba, làng Vũ Đại trở về không khí yên bình hơn, ít nhất là đối với bà cháu thị Nở. Hơn thế, từ hồi cách mạng xảy ra, chén nước, điếu thuốc quán bà cô thị Nở bán chạy hàng hơn, được giá hơn. Nhờ thế, cuộc sống của ba bà cháu có phần dễ chịu.
Nhưng, dễ chịu nhất đối với bà cô thị Nở là, từ khi thị Nở sinh con đến nay, làng Vũ Đại chưa có ai đến hạch sách, phiền nhiễu gì. Bà cô thị Nở cứ hay thỏa mãn một mình: “Quá cữ thằng bé lâu rồi, ít đâu! Cũng là nhờ ơn cách mạng đổi đời cho cả”.
Chửa quàng, chửa xiên, đẻ vơ, đẻ vẩn, thế mà bà vẫn được một đứa cháu trai kháu khỉnh. Tóc nó đen nhánh, mắt nó long lanh, lại chịu ăn, chịu chơi suốt cả ngày. Hy vọng có một đứa cháu trai cho hương khói, cho nối dõi tông đường của nhà bà đã thành hiện thực. Nghĩ lại âm mưu của bà trước kia, bà ân hận, ngượng ngùng. Nhiều lúc bế cháu trên tay, nước mắt, nước mũi bà cứ ứa ra, ứa ra. Cầu Trời, khấn Phật tha tội cho bà.Đối với thị Nở. Nuôi thằng bé trong nhà, ngày mỗi ngày thị Nở càng rõ hơn cái “ngòi độc”
ấy đích thực là con của thị. Thị đã mang nặng, đã đứt ruột đẻ ra nó. Ngay từ dòng sữa đầu tiên chảy vào miệng thằng bé, thực sự đã đem cho thị nguồn cảm xúc mới. Dấu hiệu là thị đã biết đùa, biết dùng cái đầu vú căng sữa của mình trêu trêu trên cái miệng đỏ hồng, lúc nào cũng tóp tép đòi ăn của thằng bé. Điều kỳ lạ nhất, sau khi đẻ và nuôi thằng bé, tâm trí của thị đã đổi thay rõ rệt. Nhiều chuyện của quá khứ, thỉnh thoảng thị lại kể vanh vách cho đứa con của thị nghe. Duy có điều: Ai là bố thằng bé thì thị còn ấp úng. Có lần thị lõm bõm kể với bà cô của thị:
– Lâu lắm rồi, bà ơi. Có lần cháu đi lấy nước dưới sông về. Giữa đường, cháu ngủ quên dưới gốc cây chuối. Khi tỉnh dậy, cháu thấy có một người đàn ông tóc dầy, cứng như rễ tre, mắt sâu, trên má có một vết sẹo còn đỏ hoẻn đang ngồi nhìn cháu mà cười. Người đó, sao giống anh Chí quá thế?
Nghe thị Nở nói như vậy, bà cô của thị bủn rủn cả chân tay. Bà không kịp thắp hương, quỳ ngay xuống trước ban thờ, tay vái, miệng lầm rầm khấn:
– Lạy Trời, lạy Phật, nếu đúng anh Chí là bố thằng bé thì phúc bảy mươi đời nhà bà. Thằng bé rồi sẽ có chỗ dựa. Anh Chí cách mạng, anh Chí đứng đầu làng Vũ Đại, chứ có phải anh Chí chuyên rạch mặt ăn vạ làng như trước đây đâu.
Thằng bé ngày một khôn lớn, bà lại càng thường hay quỳ, lạy thế. Lạy thế, nhưng bà chưa dám tin hẳn. Giá như tay Chí vẫn như tay Chí ngày xưa, nghĩa là một tay Chí dám tự tay mình cầm mảnh chai rạch vào mặt mình để ăn vạ làng, ăn vạ Bá Kiến, thì bà tin. Còn nay, tay Chí là anh Chí cách mạng, anh Chí thủ trưởng, anh Chí chủ tịch, anh Chí đứng đầu làng Vũ Đại, anh Chí quyền sinh, quyền sát đều ở trong tay anh ấy cả. Bởi thế, bà chỉ dám bán tín, bán nghi. Lại, làng Vũ Đại, nếu chỉ có bà cháu thị Nở quan tâm đến chuyện này, thì chỉ là một nhẽ. Đằng này, dân Vũ Đại ra quán bà uống nước, hút thuốc lào cũng đông, họ đều nói với bà rằng: Thằng bé không biết là con ai, sao mà giống anh Chí đến thế. Trong số những người “rằng” này, nếu có ai phản đối thì họ lièn đem cái tóc, cái tai, thậm chí cái khuôn mặt của thằng bé ra so sánh, chứng minh. Có người còn nổi khùng lên, to tiếng: “Nếu không phải con anh Chí, tôi xin làm chó cho cả làng Vũ Đại”. Nhiều người “can đảm” dám chết đến như thế, đã làm nao núng tâm trạng bà cháu thị Nở. Chính họ đã giúp bà cháu thị Nở dám liều. Bà cô thị Nở nói: “Thôi, cũng liều vậy. Với lại nó giống anh Chí như lột. Người có tâm, nhìn thấy con mình, ai nỡ lòng nào không nhận”.
No comments:
Post a Comment