Sunday, January 25, 2026

VNTB – Bữa cơm “mỏng” dần theo bão giá
Hoàng Mai
26.01.2026 2:13
VNThoibao


 (VNTB) – Khi tờ tiền đi chợ “nhẹ” đi, cũng là lúc đĩa thịt trên mâm cơm “mỏng” lại

 Hai từ “bão giá” không còn là một khái niệm kinh tế trên mặt báo, mà đã hiện hữu trực tiếp trên từng mâm cơm của mỗi gia đình Việt. Từ thành thị đến nông thôn, từ những căn nhà bình dân đến các xóm trọ lao động nghèo, một thực tế chung đang diễn ra: bữa cơm ngày càng “mỏng” đi. Sự thu hẹp cả về lượng lẫn chất trong mỗi khẩu phần ăn phản ánh áp lực tài chính đè nặng lên người trụ cột. Đồng thời, nó cũng đặt ra những câu hỏi đáng lo ngại về chất lượng sống của người dân.

(VNTB) – Khi tờ tiền đi chợ “nhẹ” đi, cũng là lúc đĩa thịt trên mâm cơm “mỏng” lại

 

Hai từ “bão giá” không còn là một khái niệm kinh tế trên mặt báo, mà đã hiện hữu trực tiếp trên từng mâm cơm của mỗi gia đình Việt. Từ thành thị đến nông thôn, từ những căn nhà bình dân đến các xóm trọ lao động nghèo, một thực tế chung đang diễn ra: bữa cơm ngày càng “mỏng” đi. Sự thu hẹp cả về lượng lẫn chất trong mỗi khẩu phần ăn phản ánh áp lực tài chính đè nặng lên người trụ cột. Đồng thời, nó cũng đặt ra những câu hỏi đáng lo ngại về chất lượng sống của người dân.

Mâm cơm “hụt hơi” giữa dòng bão giá

Thực tế tại các khu chợ truyền thống hay siêu thị hiện nay, không khó để bắt gặp những ánh mắt lưỡng lự của người nội trợ trước mỗi sạp hàng. Mâm cơm gia đình – thước đo của sự đủ đầy – đang dần trở nên “gầy guộc”. Những đĩa thịt từng đầy đặn nay chỉ còn vài lát thái mỏng; cá, hải sản hay trái cây dần vắng bóng, nhường chỗ cho trứng, đậu hũ, rau củ để “cầm cự” qua ngày.

“Trong một lần vào siêu thị, tôi bắt gặp hình ảnh một người phụ nữ lớn tuổi đứng chần chừ trước quầy thực phẩm. Bà nhìn giá trên kệ, rồi lại nhìn vào số tiền trong bóp, phân vân rất lâu trước khi quay đi”, anh Minh, cư dân TP.HCM, chia sẻ. “Đời sống khó khăn không phải là mới, nhưng ai cũng hy vọng năm sau sẽ khá hơn năm trước. Thực tế thì không phải lúc nào cũng vậy”.

Lạc quan trong nghịch cảnh, một bà nội trợ từng là công nhân nay đang thất nghiệp chia sẻ: “Khó khăn đó nhưng mình cố gắng thôi, cơm ba bữa 100 ngàn cho gia đình ba người thì cũng được, thì bớt đi miếng thịt, giảm đi miếng cá, thêm miếng rau, là xong”.

Nguyên nhân của thực trạng này đến từ “gọng kìm kép” của nền kinh tế. Một mặt, biến động chuỗi cung ứng khiến giá xăng dầu, điện nước, thức ăn chăn nuôi, phân bón đồng loạt tăng, kéo theo giá thực phẩm leo thang. Mặt khác, thu nhập của nhiều lao động lại giậm chân tại chỗ hoặc sụt giảm do làn sóng cắt giảm nhân sự. Khi sức mua của đồng tiền bị bào mòn bởi lạm phát, việc thu hẹp khẩu phần ăn trở thành lựa chọn bất đắc dĩ. Mâm cơm vốn đủ đầy nay chỉ còn lại những toan tính chi li và những tiếng thở dài nén lại.

 

Bữa cơm nghèo đi, hệ quả không chỉ là đói

Về mặt thể chất, việc cắt giảm khẩu phần hoặc thay thế thực phẩm tươi sống bằng các món ăn nghèo dinh dưỡng, thịt cá thưa dần, rau nhiều lên để “lấy no làm chính” đang trực tiếp bào mòn sức đề kháng của các thành viên trong gia đình theo thời gian, đặc biệt là trẻ em, người lớn tuổi và người bệnh cần bồi bổ. Những bữa “ăn cho xong” khiến cơ thể luôn trong tình trạng thiếu hụt vi chất. Khi bão giá kéo dài, cái nghèo không chỉ nằm ở túi tiền, mà len lỏi vào từng bữa ăn, từng cơ thể, để lại những hệ luỵ âm thầm nhưng lâu dài.

Đáng lo ngại hơn là sự mệt mỏi, rạn nứt trong sợi dây gắn kết gia đình. Mâm cơm từ một nơi để sẻ chia, tận hưởng thành quả lao động sau một ngày vất vả, nay bỗng trở thành “sàn giao dịch” đầy căng thẳng với những con số chi tiêu. Những trăn trở của người chồng, những tiếng thở dài của người vợ hay câu hỏi ngây ngô của đứa trẻ về sự đạm bạc của món ăn vô tình tạo nên một bầu không khí ngột ngạt. Khi áp lực cơm áo gạo tiền lấn át hương vị món ăn, niềm vui sum vầy cũng dần trở nên gượng gạo. Sự thắt lưng buộc bụng quá mức có thể khiến con người trở nên cáu gắt, nhạy cảm hơn, biến những bữa ăn ấm áp trở thành nỗi ám ảnh về sự thiếu thốn, làm nghèo nàn đi cả đời sống tinh thần vốn cần được nuôi dưỡng trong mỗi nếp nhà.

Bữa cơm “mỏng” dần theo bão giá không chỉ là sự thay đổi của vài lát thịt hay lá rau, mà là dấu hiệu cho thấy chất lượng sống của nhiều gia đình đang bị bào mòn. Tình cảm gia đình có thể là điểm tựa tinh thần, nhưng không thể là giải pháp lâu dài cho những “tô canh” thiếu chất. Khi những tiếng thở dài vẫn còn đọng lại sau mâm cơm, đó cũng là lúc cần nhìn thẳng vào thực tế: sự no ấm cần phải được bảo đảm bằng sự ổn định của thị trường và thu nhập cũng như tính hiệu quả của chính sách, thay vì chỉ trông chờ vào khả năng chịu đựng của người dân.

 


No comments:

Post a Comment