VNTB – Hậu Chí Phèo – Một tác phẩm phơi bày bộ mặt lưu manh, phản động, vô đạo đức của cộng sản
Trùng Nhĩ
13.03.2026 12:21
VNThoibao
(VNTB) – Nhờ có lý lịch bần cố nông “sáng ngời” bản chất cách mạng; nhờ biết ông râu xồm, ông đầu hói là ai; nhờ dẹp tan lũ chó nhà Bá Kiến… mà tay Chí trở thành người đứng đầu làng Vũ Đại.
1- Chí Phèo Là Ai Trong Hệ Thống Cộng Sản?
Chí Phèo là nhân vật của nhà văn Nam Cao, tác phẩm được viết dưới thời Pháp còn cai trị Việt Nam. Nhân vật này, thực chất là một tên lưu manh, sống du thủ du thực, không cha mẹ, vợ con, tứ cố vô thân, được đại địa chủ, tên là Bá Kiến, sử dụng làm đồ tể.
Chí Phèo chuyên chửi làng Vũ Đại, chửi kẻ sinh ra hắn và có một cách ăn vạ kỳ cục: tự tay hắn cầm mảnh chai, sành rạch vào mặt hắn cho máu chảy ra để ăn vạ làng Vũ Đại, ăn vạ Bá Kiến.
Dụng ý của Nam Cao là muốn tạo ra một nhân vật văn học điển hình về thói lưu manh, côn đồ mà người thực, việc thực đang có nhan nhản ở Việt Nam để cảnh báo cho làng Vũ Đại biết mà cảnh giác.
Nhân vật này, Nam Cao đã khai tử ngay từ thời đó bằng cách để hắn tự cầm mảnh chai rạch vào mặt hắn, đâm vào bụng hắn cho đến chết.
Ông Nam Cao ngầm thông báo rằng: người ta sống theo cách nào thì chết cũng phải theo cách ấy – sống thanh cao, chết được thanh cao, và ngược lại.
Nhưng sau Cách mạng tháng 8 năm 1945, nhằm phê phán, chụp mũ xấu lên chế độ phong kiến, thực dân và khẳng định rằng những người nghèo, những kẻ vô sản lưu manh, người nào cũng “tốt”, cũng “sáng ngời đạo đức”, nên những kẻ bồi bút cho cộng sản lại cho rằng: tay Chí là người lương thiện, đã bị chế độ thực dân, phong kiến biến thành kẻ lưu manh…
Có lẽ, ở chế độ cộng sản nước nào cũng vậy, sau khi giành được chính quyền, để “trả ơn” cho những người nông dân, công nhân đã vì họ mà hy sinh xương máu, những người cộng sản đã coi những thành phần này là nhân cốt của cách mạng và lại tiếp tục sử dụng họ làm công cụ thẳng tay đàn áp và tiêu diệt các thành phần, giai cấp khác.
Ở Việt Nam, với khẩu hiệu: “trí phú địa hào đào tận gốc, trốc tận rễ” và giương cao ngọn cờ vô sản, lấy kẻ nghèo nhất, vô học nhất, văn hoá thấp nhất (bần cố nông, công nhân bốc vác…) làm cốt cán của cách mạng, đưa họ lên làm lãnh đạo ở các cấp từ trung ương đến địa phương, thì Chí Phèo không có một “cơ sở biện chứng” nào để mà chết.
Bởi, với chủ trương đó, với học thuyết vô sản, người nghèo như tay Chí đã có một lý lịch “sáng ngời”.
Trong Hậu Chí Phèo – đoạn hồi ký của tay Chí viết:
“Sau cách mạng, tay Chí được dân Vũ Đại chọn làm người đứng đầu làng Vũ Đại”, vì:
“Này nhá: Có ai căm thù thực dân đế quốc, phong kiến như tôi? Làng Vũ Đại, có ai có dấu tích tội ác của chúng trên mặt mình như tôi? Cả làng có ai vô sản bằng tôi?…
Lại nữa, nhờ đi tù mà tôi biết ông râu xồm, ông đầu hói là ai. Vì thế, tôi cũng là người đầu tiên ở làng Vũ Đại biết lý sự về chủ nghĩa Mác – Lê Nin.
Và cuối cùng, ai là người có công cướp chính quyền ở làng Vũ Đại, nếu người đó không phải là tôi…” – trang 86.
Tất nhiên, như nhiều cán bộ cách mạng khác, để lên làm người đứng đầu làng Vũ Đại, tay Chí cũng đã lập được “chiến công”:
Chiến công thứ nhất là uống rượu lướt khướt cả ngày để nghiền ngẫm lòng hận thù.
Chiến công thứ hai: theo “bọn cướp ngày được ngụy trang là cách mạng”, mà cái bọn cướp ngày này lại “…tay cầm hai loại cờ (một búa liềm, một sao vàng)”.
Chiến công thứ ba: dẹp được lũ chó nhà Bá Kiến.
Chiến công thứ tư: tự nguyện làm Lý Cường cho cả làng được đấu tố, để cả làng được sung sướng.
Với bốn chiến công này, với cái lý lịch “sáng ngời” cách mạng, tay Chí có “bỏ cối cũng không trật” thuộc thành phần cốt cán của cách mạng.
Vì những lý do đó, Phạm Thành đưa Chí Phèo lên làm người đứng đầu làng Vũ Đại rất phù hợp với phép biện chứng Mác xít, đúng hoàn toàn với thực tế ở làng Vũ Đại.
(Tôi cho rằng, làng Vũ Đại cũng có nghĩa là nước Việt Nam, vì làng Vũ Đại là làng do nhà văn Nam Cao tạo ra, nó là làng không có thực trong bản đồ hành chính ở Việt Nam.
Từ sau cách mạng tháng Tám, nhờ cộng sản chủ trương lấy bọn vô sản lưu manh làm nhân cốt cách mạng mà Chí Phèo trở nên nổi tiếng. Từ khi nhân vật Chí Phèo trở nên nổi tiếng, làng Vũ Đại cũng nổi tiếng theo.
Từ đó, trong nhận thức của người dân Việt Nam, làng Vũ Đại đồng nghĩa với làng Việt Nam. Tay Chí đứng đầu làng Vũ Đại đồng nghĩa với khái niệm đứng đầu nước Việt Nam).
Vì vậy, tay Chí tuy trong tác phẩm không có chữ nào viết hắn là Đảng viên Đảng Cộng sản, nhưng là người đầu tiên ở làng biết ông râu xồm (Karl Marx), ông đầu hói (Lê Nin) là ai, và là người hiểu “sâu sắc từ lý luận đến thực tiễn về chủ nghĩa Mác – Lê Nin”.
Tay Chí đích thực là cộng sản, mà là cộng sản “gộc”, cộng sản đứng đầu.
Dụng ý của tác giả mà người đọc ai cũng nhận ra một cách rõ ràng: tay Chí là cộng sản và cộng sản tức là tay Chí.
Ấy thế mà tác phẩm vẫn được cộng sản cho xuất bản. Phải chăng cộng sản Việt Nam đã thực sự đổi mới?
Hay chính Phạm Thành, một nhà báo cộng sản, hiểu một cách sâu sắc rằng: cộng sản là Chí Phèo, Chí Phèo là cộng sản, nên những người cộng sản ở làng Vũ Đại, hơn ai hết, đã thuộc lòng cái phương châm xử thế mang bản chất Chí mà Nam Cao đã định tính: “Hắn chửi cả làng, nhưng trừ mình ra” mà để mặc cho Phạm Thành… chửi?
Chỉ sơ bộ chừng ấy “lý lịch”, hầu hết những người có chữ ở Việt Nam đều chắc như đinh đóng cột: Chí Phèo là cộng sản và cộng sản là Chí Phèo.
2- Những Hành Động Chí Phèo Mang Bản Chất Cộng Sản
Nhờ có lý lịch bần cố nông “sáng ngời” bản chất cách mạng; nhờ biết ông râu xồm, ông đầu hói là ai; nhờ dẹp tan lũ chó nhà Bá Kiến… mà tay Chí trở thành người đứng đầu làng Vũ Đại.
Và khi trở thành người đứng đầu làng Vũ Đại, việc “lợi nhà, ích quốc” đầu tiên của tay Chí là đấu tố và cải cách ruộng đất.
Những người bị đấu tố là ai?
Nói theo lý luận giai cấp là địa chủ, phong kiến, đế quốc; nói theo tình làng nghĩa xóm thì đó là: anh em bà con mình; trong đó có những người cách mạng, có ân nhân cách mạng, có họ hàng ruột thịt, có đồng chí với nhau…
Tóm lại, họ đều là những người thuộc làng Vũ Đại.
Đấu tố hay đàn áp, bắt giết, tức là người làng Vũ Đại chửi rủa, đàn áp, bắn giết người cùng làng Vũ Đại với nhau.
Khác với những tác phẩm lên án sự tàn bạo, dã man, mất hết tính người của những người cộng sản, trong Hậu Chí Phèo, Phạm Thành đã có một sáng tạo độc đáo, thể hiện bản chất vừa lưu manh, dối trá, vừa ngu dốt, vừa tàn bạo của những người cộng sản.
Đó là việc tay Chí đứng ra tổ chức cho dân đấu tố, nhưng lại tự nguyện làm Lý Cường cho cả làng đấu (vì Lý Cường đã bỏ trốn khỏi làng).
Thế mà cảnh đấu tố vẫn diễn ra rất tàn khốc, đến mức:
“Khi tấm mặt nạ ký họa Lý Cường được lấy ra khỏi mặt tay Chí, nhác trông cũng thấy mặt hắn thâm tím. Nước mắt, nước mũi chan hòa, lầy nhầy trên cằm và trên má hắn. Tay Chí vẫn chưa tỉnh.
Thực là một trò hề lố lăng, một cảnh “nồi da nấu thịt” độc đáo, tàn bạo, khôi hài.
Cùng với cải cách ruộng đất, tay Chí đứng đầu làng Vũ Đại tiến hành xây dựng một trại lính khổng lồ trên quy mô cả làng — miền Bắc: đó là tổ chức hợp tác xã nông nghiệp.
Dưới lưỡi lê và máu, những người nông dân Việt Nam hiền lành, cả tin như củ khoai, hạt lúa lại phải cúi đầu vâng lệnh cộng sản.
Chỉ sau 5 – 6 năm, hàng chục nghìn trại lính — hợp tác xã sản xuất nông nghiệp — đã được xây dựng xong.
Vì sao hợp tác xã được lập nhanh như vậy?
Hậu Chí Phèo đã miêu tả rất rõ “tim đen” dối trá của cộng sản.
“… Các tổ công tác xuống địa bàn vận động mãi, khí thế vẫn ỳ ạch. Trung ương lo, cứ tưởng là hỏng, thế là bác phải ra tay.
Bác sai người đánh trống gọi cả làng đến họp. Rất đông đủ cả làng, bác mới ra lệnh:
— Trước cách mạng, nhà nào chưa có đất, đứng sang một bên.
Bác lại hỏi những người này:
— Ruộng đất, trước khi cách mạng chia cho bà con, là của ai?
Mọi người trả lời:
— Của địa chủ, phong kiến, đế quốc ạ.
Bác hỏi tiếp:
— Ai giành ruộng đất từ tay địa chủ, phong kiến, đế quốc?
Mọi người lại đồng thanh:
— Cách mạng. Cách mạng ạ.
— Đúng rồi. Vậy bà con nghĩ coi, đất đó là của ai? Của cách mạng chứ còn của ai nữa?
Trước đây cách mạng chia cho bà con mỗi người mỗi ruộng. Nay cách mạng yêu cầu bà con đem đất đó nộp vào hợp tác, cùng nhau làm ăn chung…
Làm ăn chung vui hơn, nhiều thóc hơn. Bà con không chịu vào là cớ làm sao?
Rồi bác tuyên bố: Ai không vào là chống lại cách mạng, là cách mạng thu hồi lại ruộng đất.
Viết về cách cộng sản tổ chức hợp tác xã — một trại tập trung khổng lồ ở nông thôn miền Bắc — rất đúng như những gì cộng sản đã làm.
Cái lá đơn “tự nguyện” mà mỗi hộ dân viết ra để “được” góp trâu, góp bò, góp ruộng đất vào hợp tác xã thực chất chỉ là sự tự nguyện dưới họng súng.
Và thực tế, hợp tác xã đã làm tan nát đời sống nông thôn trong nhiều chục năm.
Nhớ lại thời đó, người dân không ai là không căm uất: Cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc, nhưng ai cũng phải thuộc lòng những vần “thánh ca” của Tố Hữu:
Vì được hình thành dưới áp lực của họng súng, nên mầm họa tan rã của hợp tác xã đã tồn tại ngay từ khi thành lập. Và thực tế nó đã tan rã như không gì cản nổi.
3- Lưu Manh, Đích Thực Vẫn Là Lưu Manh
Hậu Chí Phèo đã để tay Chí đứng đầu làng Vũ Đại sống một cuộc đời lưu manh từ đầu truyện đến cuối truyện.
Hắn lưu manh ngay trong Cách mạng tháng 8. Bởi hắn chỉ là kẻ nát rượu, sống bê tha, du thủ du thực ở ngoài chợ. Khi thấy có đoàn người “mặc quần xanh, áo xanh, tay vác cờ búa liềm và cờ đỏ sao vàng”, thế là hắn xách chai rượu chạy theo.
Rồi nhờ chiến công dẹp tan được lũ chó nhà Bá Kiến mà hắn được đứng đầu làng Vũ Đại.
Khi đã đứng đầu làng Vũ Đại, hắn dựa vào quyền uy để chiếm đoạt bà Ba Bá Kiến với suy nghĩ và hành động rất vô sản lưu manh. Làm tình với bà Ba Bá Kiến, hắn tự cho rằng hắn đang thực hiện sứ mệnh cao cả, thiêng liêng của người cộng sản, đó là trả thù giai cấp.
Nhưng thói thường, đứng trước dục tình, người ta khó có thể lấy vải màn mà che được mắt thiên hạ.
Tay Chí, từ khi đứng đầu làng Vũ Đại, hắn thèm khát bà Ba Bá Kiến đến điên dại:
“Ôi chao! Đến phát điên lên được. Một con lợn nằm chình ình trên giường, nắn chỗ này, bóp chỗ kia, chỗ nào cũng thịt là thịt. Cái bắp đùi của bà mới trắng làm sao! Cái bộ ngực của bà mới oai vệ làm sao! Một thân thể đầy thịt và trắng hồng! Mụ ta làm nhục mình. Đúng. Mụ ta làm nhục mình! Không thế sao mình thấy ngột ngạt, bứt rứt thế!” – trang 17.
Nhưng để che đậy cái ham muốn nhục dục này, tay Chí đã lý sự với nhân dân, với đồng chí của hắn rằng tình dục với bà Ba Bá Kiến chỉ là hành động để trả thù giai cấp, vì ngày xưa bà Ba đã cố tình mời tay Chí “ngủ” với bà nhưng hắn đã sợ mà không dám.
“Ngày xưa, hắn làm nhục mình bằng gì nhỉ? A! Hắn muốn mình phải làm trâu cày, ngựa cưỡi trên thân xác nó.” – trang 17.
Đây cũng là một nét độc đáo, tởm lợm của cộng sản trong Hậu Chí Phèo.
Trong lịch sử văn học, tôi chưa được biết có tác giả cộng sản hay tư bản nào đã đưa ra cái hình ảnh: say sưa đụ người ta mà mồm lại lem lẻm nói đó là hành động trả thù giai cấp.
Và khi đụ cô ta có chửa, dân làng và các đồng chí của hắn phát hiện ra, hắn lại lừa tiếp dân, lừa tiếp đồng chí của hắn bằng cách tuyên bố tử hình bà Ba, rồi hắn lập tức đem bà Ba đi bắn.
Nhưng lưu manh thay, đạn mà tay Chí chuẩn bị lại toàn là đạn thối.
Loại trả thù này có thể được xem như một đặc sản trong tính cách tráo trở, tàn bạo, ngu dốt, gần với động vật của những người cộng sản.
Sau hiếp dâm bà Ba Bá Kiến, tay Chí lại “ngựa quen lối cũ” hiếp dâm một nhân cốt cách mạng khác, tên là thị Tèo, có chức vụ Hội trưởng Hội phụ nữ.
Chính người phụ nữ vô học này, và là đồng chí của tay Chí, đã tát vào mặt tay Chí như tát vào cái bản chất thực của hắn, dù hắn đã là người cộng sản đứng đầu làng Vũ Đại:
“Mẹ mày. Đồ đểu. Thằng Chí Phèo.” – trang 66.
Là một kẻ đứng đầu làng Vũ Đại thời cộng sản, hiểu một cách “sâu sắc từ lý luận đến thực tiễn về chủ nghĩa Mác – Lê Nin” mà bị kẻ vô học chửi là “Mẹ mày. Đồ đểu. Thằng Chí Phèo” thì hỡi ôi, cộng sản có lấy mo đậy cũng không thể che được bộ mặt vô học, đểu cáng, bỉ ổi của chúng.
Cuộc sống riêng tư, hắn đã lưu manh, bỉ ổi như vậy. Còn cái “tài năng tinh hoa”, cái đại diện cho xu thế lịch sử, bánh xe lăn tất yếu, cái “của dân, do dân, vì dân”, hắn đã lưu manh như thế nào?
Hắn khoe với mẹ Âu Cơ rằng hắn có một công trình khoa học vĩ đại.
Cái công trình đó:
Thứ nhất: hắn phát động toàn dân phá chùa chiền, miếu mạo, cấm cúng bái, giỗ chạp linh đình, cấm hội họp bàn chuyện tự do.
Thứ hai: giết hoặc bỏ tù người có học.
Thứ ba: bắt toàn dân tập trung cày cấy, gặt hái trên một thửa ruộng.
Thứ tư: mọi của cải làm ra phải tập trung về một kho.
Thứ năm: ai làm gì, đi đâu, ăn gì, ăn bao nhiêu đều không được tùy ý.
Thứ sáu: cấm người giàu, người có chữ làm lãnh đạo.
Thứ bảy: phàm là thằng Chí, anh em đồng chí với thằng Chí đã nói là không sai, đã làm là phải đúng. Nếu không thì chảy máu tươi ngay – trang 182.
Hắn rắp tâm lừa mẹ dân tộc Âu Cơ:
“Con phải làm như vậy, dân Vũ Đại mới chóng đổi đời. Chỉ vài ba chục năm nữa thôi, làng Vũ Đại sẽ thành thiên đường hạnh phúc ở chốn trần gian.
Rồi mẹ xem, cả làng sẽ hát đồng ca: Ta đứng đây là những ngày đẹp hơn tất cả, dù mai sau có vạn lần hơn. Ta hát vang bài ca hạnh phúc. Đường chúng ta đi: Sữa để em thơ, lụa tặng già. Sỏi đá cũng thành sắn gạo. Hóa cát thành vàng. Hóa sông suối thành sông đường, suối rượu.” – trang 183.
Thực tế, làm gì có sông đường, suối rượu nào.
Đến năm 1986, tức sau hơn bốn mươi năm cộng sản lãnh đạo toàn diện, triệt để đất nước, nhân dân cả nước, đặc biệt là nhân dân miền Bắc, phải đứng trước nguy cơ chết đói hàng loạt.
Nhiều nơi đã xảy ra tình trạng ăn thịt người, thịt chuột.
Ở tỉnh Thanh Hóa, quê của tác giả Hậu Chí Phèo, đến rau má cũng không còn để mà ăn.
Thế nhưng, đứng trước sự thật đó, trước mẹ dân tộc Âu Cơ, tay Chí vẫn không nhận mình có khuyết điểm, sai lầm gì.
Mồm hắn vẫn leo lẻo:
“Ai đói, ai lầm than? Đói gì chúng nó…” – trang 186, 187.
Có thể nói, với hàng trăm nghìn cử chỉ, mưu mô, lời nói, hành động, cái nào cũng biểu hiện rõ tay Chí – cộng sản – đứng đầu làng Vũ Đại là một tay Chí côn đồ, lưu manh thuộc giai tầng ngoại hạng.
Hắn lừa tình đã rất tài, hắn lừa dân còn tài tình và xảo quyệt hơn.
Khi đường lối xây dựng xã nghĩa bị sập, tay Chí không những đổ lỗi cho dân mà còn chửi dân như bậc trưởng lão chửi đồ đệ.
Hắn quát dân là “đồ ngu”.
Hắn chửi làng Vũ Đại cũng “ngu hết”.
Hắn chửi đồng chí hắn cũng là: “Đồ ngu. Có bát cháo hành cũng đéo chịu nghĩ ra, cũng đéo chịu mang cho lão.”
Rồi: “Làng Vũ Đại ngu si không có ai dám đấu tranh nên ta mới ra nông nỗi này…”
Đấy, đám lãnh đạo “của dân, do dân, vì dân” của chế độ cộng sản là như thế đó.
Có lẽ trong giai tầng lãnh đạo xã hội từ cổ chí nay, trừ lãnh đạo cộng sản ra, chưa thấy có một tầng lớp lãnh đạo nào lại coi thường dân thô gian bỉ lậu như chế độ cộng sản trong Hậu Chí Phèo.
4- Nhất Nguyên Dẫn Đến Phản Động, Tha Hoá, Tàn bạo, Loạn Luân.
Dựa vào học thuyết Mác – Lê Nin, những người cộng sản dởm ở làng Vũ Đại, sau khi lừa 25 triệu dân Vũ Đại, tiếm trọn quyền lãnh đạo đất nước, đã tự cho mình là những người tài giỏi nhất, xuất sắc nhất, đại diện cho toàn dân, độc quyền tổ chức một thể chế chính trị độc tài, không cho bất kỳ một lực lượng chính trị nào chia sẻ quyền lực với họ.
Xét từ phép biện chứng Mác – Ănghen thì đây là vấn đề rất căn bản của chuyên chính vô sản, do Lê Nin phát triển từ luận điểm gốc của Mác.
Bản chất của luận điểm này thực chất là phản bội lại phép biện chứng của Mác – Ănghen.
Bởi vì Mác – Ănghen chỉ ra rằng: cái gì, nếu đã tồn tại dưới cái tên là sự vật, thì phải tồn tại trong một thực thể có các mặt đối lập. Những mặt này vừa thống nhất, vừa đấu tranh để chuyển hoá cho nhau, để biến đổi sự vật thành một sự vật mới ngày một hoàn thiện hơn.
Cộng sản không cho các đảng phái khác tồn tại và phát triển trong một xã hội, tức là cộng sản đã tự thủ tiêu các mặt đối lập của mình, mà các mặt đó luôn luôn giúp cộng sản phát triển và hoàn thiện mình. Nghĩa là cộng sản đã thủ tiêu khái niệm sự vật của Mác – Ănghen.
Điều đó cũng có nghĩa là chính cộng sản đã tự quyết định số phận của cộng sản trên hành trình tha hoá dần và tiến tới chỗ diệt vong.
Chính cộng sản tự tiêu diệt cộng sản, chứ không phải ai khác.
Thực sự, cái thể chế chính trị độc đảng cai trị do cộng sản dựng lên, về hình thức khá hơn chế độ quân chủ một chút, tức là quyền lực không phải do cha truyền con nối mà chỉ là cộng sản truyền cho cộng sản.
Về sau nhiều nước cộng sản cũng cha cộng sản truyền cho con cộng sản, hệt chế độ quân chủ.
Vì thế, từ tha hoá đến diệt vong cũng là con đường không thể tránh khỏi của cộng sản. Dù họ có lưu manh hơn, tàn bạo hơn, cũng chỉ làm cho sự diệt vong của họ đến sớm hơn mà thôi.
Điều này cũng đã hiện hữu. Hệ thống các nước do cộng sản độc quyền cai trị đã sụp đổ tan tành trên quy mô toàn cầu sau năm, bảy chục năm cai trị.
Hậu Chí Phèo, với người đứng đầu làng Vũ Đại là Chí Phèo, đã tổ chức một thể chế chính trị y chang thể chế chính trị của chế độ quân chủ. Vì tay Chí nhất quyết rằng, người khác họ Chí thì nhất quyết không đưa lên làm lãnh đạo, mà tìm hắn tìm đủ cách, đủ trò để vu oan giá hoạ cho họ: nào là biệt kích, nào là gián điệp, nào là tay sai cho đế quốc, thực dân… để rồi tìm cách tiêu diệt họ.
Cô Cúc trong truyện là một ví dụ.
Vì sao tay Chí phải làm như vậy?
Vì tay Chí sợ bị trả thù:
“Hồi năm sáu mươi, họ Chí đã kéo sang phá đổ nhà thờ họ Võ. Họ Võ đến bây giờ vẫn còn tức. Con Cúc họ Võ giữ chức vụ lớn, cụ Chí, phe cụ Chí sợ bị trả thù.” – trang 121.
Xã hội làng Vũ Đại là một xã hội nhất nguyên do cộng sản độc quyền cai trị.
Tay Chí đứng đầu cái xã hội đó, tức cũng là đứng đầu chế độ cộng sản độc đảng – nhất nguyên.
Ở cái xã hội đó, đồng chí của tay Chí, dù là kỹ sư, bác sĩ, tướng tá… cũng chỉ giỏi nghề giết, phá.
Đụng đến cái gì cũng chỉ lấy giết, phá làm đường lối.
Tại sao lại như vậy?
Vì người đứng đầu làng Vũ Đại cũng chỉ là một kẻ lưu manh, vô học, độc ác, thạo nghề giết, phá.
Hãy xem bọn chúng, mà đại diện là tay Chí, giết người như thế nào:
“Báo cáo anh Chí, bây giờ bắn người phải có lệnh.
Mắt tay Chí trợn lên, tỏ rõ sự ngạc nhiên, hỏi lại:
– Cái gì?
– Dạ thưa anh, bắn người phải có lệnh.
– Lệnh nào?
Người thư ký chìa tờ lệnh cho tay Chí nhìn. Tay Chí nói:
– Ai ra lệnh?
– Dạ thưa, chính anh ạ.
– Tôi đã ra lệnh.
– Nhưng anh phải ký vào lệnh ạ.
Tay Chí cười lên sằng sặc:
– À, à! Có bước tiến mới này phải không? Đưa đây, ký vào chỗ nào?
Tay Chí cầm tờ lệnh tử hình, chẳng thèm đọc, chọc ngón tay trỏ vào lọ mực tím đã mở nắp sẵn, rất thành thạo, rút ngón tay trỏ ra, nhằm vào chỗ người thư ký chỉ, tay Chí vẽ một con giun loằng ngoằng dài suốt cả phần nửa dưới của bản án tử hình.” – trang 25, 26.
Vì là vô học, nên sau mấy chục năm đứng đầu lãnh đạo làng Vũ Đại, cho đến khi nghỉ chức, được các đồng chí tôn lên làm thái thượng hoàng của làng và yêu cầu hắn phải viết “hồi ký cách mạng”, tay Chí vẫn không hiểu rằng: đã là con người thì cái tối thiểu để khác động vật chính là danh dự.
Người đồng chí cách mạng tiền bối Hoàng Văn Thụ đã dạy hắn rồi kia mà: “Ngọc nát còn hơn giữ ngói lành”.
Ấy vậy mà khi đồng chí của hắn hỏi hắn có đồng ý về nghỉ hưu danh dự không, hắn rất hoang mang, hỏi lại:
“Các đồng chí, danh dự là thế nào nhỉ?” – trang 72.
Cuối cùng, cái xã hội độc đảng, nhất nguyên của tay Chí sẽ dẫn hắn và những người đồng chí của hắn cập bến bờ nào?
Theo phép biện chứng của Mác thì tất yếu sẽ dẫn đến sự diệt vong qua sự tha hoá dần dần của từng cá nhân, của từng tập thể và của cả thể chế.
Trong Hậu Chí Phèo, tay Chí tha hoá đến mức độ nào?
Về thân thể. Nhờ tham ô, tham nhũng mà hắn to như ông “Hộ Pháp”, má hắn hồng hồng, phúng phính toàn những thịt là thịt.
Nhưng bên trong hắn là một kẻ cô đơn của một thân thể đang mục nát, thối rữa:
“Hắn một nửa đã hoá thành quỷ, một nửa đang thối rữa. Cái sự vật không hoàn thiện đó đã biến người thành ngợm. Đã đến ngày phải bỏ đi.” – trang 196, 197.
Hắn tha hoá đến mức không còn phân biệt được đúng, sai, cao, thấp.
Đàn bà, người nào đối với hắn cũng như nhau.
Hắn coi mẹ hắn cũng như vợ hắn, chị hắn, em gái hắn… nếu hắn thích, hắn sẽ hiếp dâm tất cả.
Đến mức mẹ dân tộc Âu Cơ, người tạo ra hắn, cũng phải hối hận vì hắn mà run lên:
“Trời ơi! Con ơi! Chí ơi! Phạm điều loạn luân đấy!” – trang 194.
Đây là sự tha hoá đến tột cùng nhân bản.
Đây cũng là sự phê phán, tố cáo mạnh mẽ, sắc bén và ghê rợn nhất trong Hậu Chí Phèo.
Tôi chưa từng đọc một tác phẩm văn học nào lại tố cáo một xã hội nhất nguyên vừa độc đáo, vừa loạn luân đến ghê rợn như vậy.
5- Lời Kêu Gọi Tiêu Diệt Cộng Sản
Cái xã hội dẫn con người đến chỗ trở thành kẻ vô luân như vậy, lương tri con người cảnh thức rằng cần phải tiêu diệt nó đi.
Và Hậu Chí Phèo đã lên tiếng kêu gọi tiêu diệt nó.
Trong phần VI – “Thuốc thần làng Vũ Đại”, tác giả Phạm Thành đã đưa nhân vật tên là Bá – tức văn hóa, tư tưởng – phải giả mù, giả câm, giả điếc để khỏi bị cộng sản giết chết.
Cái bệnh này, tác giả gọi là bệnh liệt Bá.
“Đến cả đại bác chữa cũng không khỏi, chỉ còn nguyên tử, may ra…” – trang 176.
Nhưng. nếu đại bác chữa không khỏi cái bệnh “liệt Bá”, thì đơn giản chỉ cần dây tơ hồng đỏ – ám chỉ cộng sản – một loại cây không gốc, chuyên ăn bám, sống nhờ và đè đầu cưỡi cổ những cây xanh, lá xanh (nhân dân), đem băm nhỏ, phơi khô, rang vàng, hạ thổ rồi sắc lên cho lão Bá cũng như bàn dân thiên hạ uống, thì cái bệnh liệt Bá của lão Bá cũng như toàn dân sẽ khỏi.
Nghĩa là phải băm nhỏ bọn Chí Phèo – cộng sản – ra làm thuốc cho thiên hạ uống thì văn hóa, tư tưởng mới có cơ hội sống lại.
Hậu Chí Phèo rất hào hứng khi viết về niềm vui này, dù hiện thực chưa xảy ra.
“Nghe tin lão Bá khỏi bệnh, làng Vũ Đại ngạc nhiên lắm.
Cả làng kéo đến xem lão Bá chữa bệnh bằng thuốc gì mà ‘thánh’ thế.
Lão Bá quen tính nửa đùa, nửa thật nói với mọi người rằng: ‘Chữa bằng thuốc đè bờ rào’.
Hỏi thêm lão: ‘Thuốc đè bờ rào là thuốc gì?’ – lão Bá chỉ cười không nói.
Có người làng Vũ Đại suy ra, cây không gốc là cây tơ hồng.
Nhưng phán đoán này bị cả làng vặn lại: ‘Cây tơ hồng không thể là vị thuốc thánh như vậy’.
Vậy cây đè bờ rào là cây gì?
Lão Bá cho biết thêm: ‘Cây đè bờ rào thuộc loại cây không gốc’.
Cả làng Vũ Đại ồ lên: ‘Đích thị là cây tơ hồng rồi’.
Nhưng rồi vẫn có người vặn lại: ‘Cây không gốc ở trên đời này thiếu gì, đâu phải chỉ có mình cây tơ hồng. Cây tơ hồng không thể thánh như vậy được’.
Một người nữa nói: nếu lão Bá chỉ uống độc mỗi cây tơ hồng mà khỏi bệnh, thì tôi cam đoan rằng cây tơ hồng nhất định là cây thuốc thần, thuốc thánh.
Cả làng Vũ Đại lại ồ lên.
Họ không thể tin như thế được.
Lão Bá cậy mình nhiều chữ, hay đùa thiên hạ, chắc hẳn ám chỉ tơ hồng với con người chi đây?
Tơ hồng nhất định không thể “thánh” như vậy được.
Tay Chí thấy dân đem tơ hồng đùa vui với lão Bá trong lòng không khỏi lo buồn.
Đối với hắn, tơ hồng là một loại thuốc độc.
Và Hậu Chí Phèo sung sướng thúc giục tiêu diệt cộng sản:
“Hỡi mặt trời, muốn ‘Dĩ dân vi bản’ thì tơ hồng trời cho phải băm nhỏ cho bàn dân thiên hạ uống cái đã. Kẻo không… Kẻo không…
Rồi hai bố con nhà lão Bá ôm ghì nhau mà cười mà hát rằng:
6- Kết
Hậu Chí Phèo là một lát cắt của biên niên sử, một bức “chân dung” sống động về “đạo đức, văn hóa” của những người cộng sản làng Vũ Đại.
Nhưng do chế độ kiểm duyệt gắt gao của cộng sản mà “chân dung” cộng sản Việt Nam chỉ thể hiện dưới những hành động và ngôn ngữ ám chỉ, được “cài cắm” ở những mẫu ngắn từ đầu đến cuối tác phẩm.
Để bức tranh được nhìn thấy, người đọc phải tư duy tập hợp từng mẫu ngắn đó lại và sắp xếp trên “giá vẽ” của riêng mình, rồi suy tưởng một chút sẽ nhìn ra ngay – đầy đủ và chính xác – hình ảnh người cộng sản làng Vũ Đại từ Cách mạng tháng 8 năm 1945 đến nay.
Có lẽ tác giả sợ nên tuy là viết truyện ở quy mô lãnh đạo thượng tầng ở nước Việt Nam nhưng chỉ dám nói đây là chuyện của làng Vũ Đại.
Có lẽ phải lấy danh nghĩa làng thì Hậu Chí Phèo mới lừa qua được sự kiểm duyệt ngặt nghèo của cộng sản để xuất bản được tác phẩm chống cộng này.
Nhưng với việc lột trần bản chất lưu manh, phản động, vô đạo đức, dốt nát, vô văn hóa, độc đoán, tàn bạo, vô nhân tâm của những người cộng sản Việt Nam, nhà báo, nhà văn Phạm Thành đã tự ký tên mình vào danh sách những người đấu tranh cho dân chủ ở Việt Nam.
Với một bút pháp kể chuyện bi hài, cười cợt theo lối kể chuyện dân gian Việt Nam, với một nội dung tố cáo, phê phán độc đáo, một thái độ quyết liệt vạch trần bộ mặt lưu manh, phản động, hại dân hại nước, vô đạo đức của cộng sản Việt Nam, chắc chắn Hậu Chí Phèo sẽ được bạn đọc cũng như các nhà nghiên cứu văn học trong và ngoài nước quan tâm.
Tháng 8, 9 năm 2006.
No comments:
Post a Comment